Mệnh đề Quan hệ (Relative Clauses)

 

 

1. Mệnh đề quan hệ là gì? (Relative clauses)

💡 Mệnh đề quan hệ là một mệnh đề đứng sau một danh từ, có chức năng bổ nghĩa cho danh từ.

Định nghĩa trên có vẻ hơi trừu tượng, vì vậy chúng ta hãy xem thử mệnh đề quan hệ hoạt động trong câu như thế nào nhé!

Giả sử như bạn muốn một người bạn của mình trả lại quyển sách của mình thì chúng ta có thể nói:

  • Can I have the book?
    Bạn có thể trả mình quyển sách được không?

Nhưng nếu chỉ nói vậy, người bạn có thể không biết là quyển sách nào. Lúc này bạn có thể mô tả cuốn sách rõ hơn để gợi nhớ:

  • I gave you the book last week.
    Mình đưa cho bạn quyển sách hồi tuần trước.

Bạn hoàn toàn có thể nói 2 câu như vậy, nhưng cả 2 câu đều có đề cập đến the book, nên bạn có thể gộp lại nói một câu luôn. Lúc này chúng ta sẽ sử dụng mệnh đề quan hệ:

  • Can I have the book that I gave you last week?
    Bạn có thể trả mình quyển sách mà mình đưa cho bạn tuần trước được không?

Ví dụ mệnh đề quan hệ

 

Vậy mệnh đề quan hệ là gì?

💡 Mệnh đề quan hệ (MĐQH) là một mệnh đề đứng sau một danh từ để bổ nghĩa cho danh từ đó.
💡 Đồng thời, vì bản thân nó là một mệnh đề nên MĐQH có chủ ngữ và vị ngữ đầy đủ.
💡 MĐQH bắt đầu bằng một đại từ quan hệ hoặc trạng từ quan hệ.

 

2. Hai loại mệnh đề quan hệ trong tiếng Anh

✅ Tóm tắt:

Có 2 loại mệnh đề quan hệ:

  • Mệnh đề quan hệ xác định: bắt buộc phải có trong câu để bổ nghĩa cho danh từ, nếu không danh từ sẽ vô cùng tối nghĩa.
  • Mệnh đề quan hệ không xác định: chỉ đóng vai trò làm rõ nghĩa hơn cho danh từ mà không bắt buộc phải có trong câu.

 

Trong tiếng Anh có 2 loại mệnh đề quan hệ: mệnh đề quan hệ xác địnhmệnh đề quan hệ không xác định.

Đây là tên chính thức trong sách vở, nhưng 2 cái tên này có vẻ hơi khó hiểu, nên bài học này sẽ dùng 2 cái tên "sát nghĩa" hơn:  mệnh đề quan hệ bắt buộc và mệnh đề quan hệ không bắt buộc.

 

1. Mệnh đề quan hệ xác định (Mệnh đề quan hệ bắt buộc)
(Defining relative clauses)

💡 Mệnh đề quan hệ xác định là loại mệnh đề bắt buộc phải có trong câu để bổ nghĩa cho danh từ, nếu không danh từ sẽ vô cùng tối nghĩa.

Nói không đâu xa, chúng ta có ngay ví dụ ở đầu bài học:

  • Can I have the book that I gave you last week?
    Bạn có thể trả mình quyển sách mà mình đưa cho bạn tuần trước được không?

Nếu chúng ta không dùng mệnh đề quan hệ mà chỉ nói Can I have the book? thì gần như chắc chắn là người nghe sẽ phải hỏi lại là quyển sách nào. Thông tin trong mệnh đề quan hệ that I gave you last week là vô cùng quan trọng, vì vậy chúng ta mới gọi nó là mệnh đề quan hệ bắt buộc.

Mệnh đề quan hệ xác định
Can I have the book that I gave you last week?

 

2. Mệnh đề quan hệ không xác định (Mệnh đề quan hệ không bắt buộc)
(Non-defining relative clauses)

💡 Mệnh đề quan hệ không xác định là loại mệnh đề quan hệ chỉ dùng để làm rõ hơn về danh từ mà không bắt buộc phải có trong câu. Nếu lược bỏ nó thì một số thông tin về danh từ có thể bị thiếu, nhưng không đến nỗi câu bị tối nghĩa.

Ví dụ:

  • I have lost my Oxford English Dictionary, which my teacher gave me ten years ago.
    Tôi đã làm mất cuốn từ điển tiếng Anh Oxford, cái mà thầy giáo của tôi đã cho tôi 10 năm trước.

Nếu chúng ta không dùng mệnh đề thì có thể người nghe sẽ không biết chuyện bạn được cho cuốn từ điển này từ 10 năm trước, nhưng người nghe vẫn có khả năng hiểu được là bạn đang nói đến cuốn từ điển nào một cách rõ ràng. Thông tin trong mệnh đề quan hệ which my teacher gave me ten years ago có cũng được, không có cũng không sao.

Mệnh đề quan hệ không xác định
I have lost my Oxford English Dictionary, which my teacher gave me ten years ago.

 

3. Lưu ý trong khi viết

Một điểm khác biệt giữa 2 loại mệnh đề này là:

  • Mệnh đề quan hệ không bắt buộc thì phải được ngăn cách bởi dấu phẩy,
  • Trong khi đó, mệnh đề quan hệ bắt buộc thì không cần được ngăn cách bởi dấu phẩy.

Ví dụ:

  • MĐQH bắt buộc: The girl who is smiling at you is John's daughter.
  • MĐQH không bắt buộc: That Canadian girl, who is smiling at you, is John's daughter.